Tuần này tui nghĩ về độ phân giải
Về việc nhìn rõ hơn khi mọi thứ còn mờ — và tại sao tui nghĩ resolution là một kỹ năng.
Tuần này tui nghĩ nhiều về độ phân giải. Không phải của màn hình — của suy nghĩ.
Có những vấn đề tui nhìn vào và thấy mờ. Một khối xám, không cạnh, không chi tiết. Và có những vấn đề tui nhìn vào và thấy từng pixel — biết chính xác chỗ nào khó, chỗ nào dễ, chỗ nào tui đang tự lừa mình. Khác biệt giữa hai cái đó, tui từng nghĩ là do thông minh. Giờ tui không nghĩ vậy nữa. Nó chỉ là thời gian tui đã dành ra để nhìn.
Đây là cái ý làm tui mất ngủ mấy hôm: bạn không thể giải một vấn đề ở độ phân giải thấp hơn độ phân giải mà bạn nhìn thấy nó. Nghe hiển nhiên, nhưng tui mất mười năm mới thật sự hiểu. Mọi lần tui bí, không phải vì tui thiếu kỹ năng để giải. Mà vì tui đang cố giải một thứ tui còn chưa nhìn rõ. Tui nhảy vào code khi cái problem trong đầu vẫn còn là một khối xám.
Mờ không phải là dốt
Tui muốn nói rõ chỗ này, vì nó dễ bị hiểu lầm thành một câu self-help. Nhìn mờ không có nghĩa là bạn kém. Nó có nghĩa là bạn mới tới. Lần đầu nhìn cái gì cũng mờ — đó là trạng thái mặc định, không phải khuyết điểm. Người ta hay xấu hổ vì sự mờ đó rồi vội vàng làm gì đó cho có vẻ rõ ràng: vẽ một cái sơ đồ, viết một cái doc, chọn một cái framework. Tui làm hoài. Cảm giác như đang tiến tới. Thật ra là đang trốn.
Cái khó là ngồi yên trong sự mờ đủ lâu để nó tự nét lại. Không thoải mái chút nào. Não tui ghét không biết, nên nó sẽ chế ra một câu trả lời giả chỉ để hết cảm giác đó. Phần lớn việc "suy nghĩ" của tui thật ra là dẹp mấy câu trả lời giả đó qua một bên và chịu khó nhìn tiếp.
Resolution là một kỹ năng
Điều làm tui thấy nhẹ nhõm: nếu mờ chỉ là do chưa nhìn đủ, thì nhìn rõ là thứ luyện được. Nó là kỹ năng, không phải tài năng. Bạn tăng độ phân giải bằng cách ở lại với một thứ — đặt câu hỏi cụ thể hơn, tìm chỗ nó gãy, thử rồi sai, rồi nhìn lại. Mỗi vòng như vậy thêm vài pixel.
Tui xây Resolution cũng vì lý do này. Tui muốn một cái không gian để theo dõi một ý tưởng nét lại theo thời gian — bắt đầu là một chấm mờ, rồi qua một tuần chú ý, thành thứ mà tui thấy được hết cạnh. Cái tool không làm tui thông minh hơn. Nó chỉ làm tui kiên nhẫn hơn với sự mờ, đủ lâu để nó tự rõ.
Mờ là trạng thái mặc định, không phải khuyết điểm. Việc của bạn không phải là tránh nó — mà là ở lại trong nó đủ lâu.
Cách tui đang tập
Tui không có hệ thống gì ghê gớm. Mấy thứ nhỏ tui đang làm:
— Khi thấy bí, tui hỏi "tui đang nhìn cái này ở độ phân giải nào?" thay vì "tui giải sao đây?" Câu hỏi sau giả định là tui đã nhìn rõ. Thường thì chưa.
— Tui viết ra chỗ mờ. Không phải câu trả lời, mà là câu hỏi mà tui chưa trả lời được. Một danh sách những chỗ tui chưa nhìn rõ thường hữu ích hơn một danh sách việc cần làm.
— Tui cho phép mình chưa biết lâu hơn. Đây là cái khó nhất, và là cái có giá nhất.
Tuần sau chắc tui nghĩ chuyện khác. Nhưng tuần này, tui nghĩ về độ phân giải — và về việc phần lớn cái gọi là "làm việc" thật ra chỉ là ngồi nhìn cho tới khi thấy rõ.1
Footnotes
-
Cái ý "resolution" này tui mượn và diễn lại theo cách của mình từ một bài nói cũ. Tui giữ nguyên cách hiểu, bỏ phần còn lại. ↩